“Xin- cho” đã trở thành một thành tố không thể thiếu trong mọi thủ tục hành chính của Việt Nam. Nó đã ăn sâu và không biết đến khi nào mới chấm dứt.
Ngày 16.7.2010, Bộ trưởng Bộ VH-TT-DL đã ký ban
hành Thông tư 06/2010/TT-BVHTTDL:"Quy định chi tiết về tiêu chuẩn, quy
trình, thủ tục hồ sơ xét tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân, Nghệ sĩ ưu
tú". Tưởng chừng như có sự thay đổi để tôn vinh những nghệ sĩ trong lao
động sáng tạo nghệ thuật. Nhưng nó lại làm nhiều nghệ sĩ vốn luôn nhạy
cảm với cơ chế "xin- cho" cảm thấy bị tổn thương. Khi Bộ chủ quản thiếu hiểu biết... Thông tư 06 có một số thay đổi tưởng chừng như "nới lỏng" quy định
hơn so với trước. Nhưng xem kỹ nội dung, vẫn thấy nhiều vấn đề nảy sinh
mâu thuẫn. Đối tượng được xét tặng danh hiệu có thể thấy rất đa dạng. Bao gồm
nghệ sỹ hoạt động tại các đơn vị nghệ thuật chuyên nghiệp công lập,
ngoài công lập, nghệ sỹ tự do, người hoạt động biểu diễn nghệ thuật
truyền thống của các loại hình nghệ thuật. Như vậy, có thể nói đối tượng của thông tư xét tặng danh hiệu rất
rộng lớn, đa dạng. Nhưng thực tế cho thấy, có nhiều "rào cản" trong việc
xét tặng của các hội đồng. Vì mỗi ngành, nghề có đặc thù tính chất
riêng, không thể áp dụng tiêu chuẩn chung cho tất cả. Như với các nghệ sĩ múa, xiếc, thời gian hoạt động nghệ thuật thật sự
và đỉnh cao trên sân khấu của họ chỉ hơn 10 năm. Không như các ngành
nghệ thuật khác để áp tiêu chuẩn "điều kiện để được tặng danh hiệu NSƯT
là nghệ sĩ có thâm niên hoạt động nghệ thuật từ 15 năm trở lên..., xét
tặng NSND là nghệ sĩ phải có thời gian hoạt động từ 20 năm trở lên..." Nghề múa học thì dài, tuổi nghề thì ngắn. 18 tuổi ra trường (sơ cấp
hay trung cấp 4-7 năm), phải có thời gian hoạt động nghệ thuật 15 năm
trở lên mới được phong tặng NSƯT. Lúc đó nghệ sĩ múa đã 33 tuổi, thuộc
độ tuổi "hưu" của nghệ sĩ biểu diễn, nhất là với ballet. Còn đợi được
phong tặng NSND cần thêm 4- 5 năm nữa, lúc đó thành tích họ liệu có được
gì? Hay như điều kiện ở Việt Nam mà "đòi hỏi" các nghệ sĩ biểu diễn nhạc
giao hưởng, opera hay múa ballet "có ít nhất 3 giải thưởng chính thức
(loại Vàng), trong đó có một giải thưởng liền kề với năm xét tặng danh
hiệu tại các Liên hoan nghệ thuật và hội diễn cấp quốc gia hoặc quốc tế,
và giải thưởng của Hội VH-NT chuyên ngành cấp Trung ương...", thì họ
lấy đâu ra giải thưởng? Với đặc thù riêng của giao hưởng, opera hay ballet, ở VN chưa có liên
hoan hay hội diễn dành cho bộ môn nghệ thuật này. Đưa ra các tiêu chuẩn
về huy chương, phải chăng là vô hình chung đã gạt họ ra khỏi "khung"
xét tặng danh hiệu NSND, NSUT? Các nghệ sĩ tự do, các nghệ sĩ hoạt động ngoài đơn vị công lập thì cơ
hội tham gia các kỳ hội diễn, liên hoan để có được huy chương là rất
ít. Các nghệ sĩ công lập được đoàn cử đi tham gia các cuộc liên hoan,
hội diễn (trong và ngoài nước) được Nhà nước tài trợ. Còn nghệ sĩ của các đoàn ngoài công lập, các nghệ sĩ tự do phải tự
túc kinh phí, tự lo thủ tục, nên để tham gia hội diễn, liên hoan hay ra
nước ngoài là một bài toán kinh tế khó khăn
với họ... Xem như việc xét tặng NSND, NSUT đối với họ là cánh cửa hẹp. Chẳng thế mà đã có chuyện thật như đùa đối với Đạo diễn Đào Bá Sơn
"Long Thành cầm giả ca", người có rất nhiều giải thưởng điện ảnh nhiều
năm qua nhưng không có giải nằm trong quy phạm huy chương của Thông tư
06, nên không qua được vòng loại cấp cơ sở xét tặng danh hiệu. Từ năm 1984 đến nay đã có 6 đợt trao tặng danh hiệu NSND,
NSUT vào các năm: 1984, 1988, 1993, 1997, 2001, 2007 lần xét tặng, hiện
VN có: 191 NSND (trong đó có 44 nữ), 1.580 NSƯT (trong đó có 524 nữ) Ngành điện ảnh 2-5 năm mới tổ chức một liên hoan, có những liên hoan
không có giải Bông sen Vàng. Nếu cứ xét theo quy chuẩn một cách chặt chẽ
như Thông tư 06, người làm điện ảnh bị thiệt thòi trong việc xét duyệt
danh hiệu. Trong khi những lĩnh vực khác như ca múa nhạc, sân khấu, năm
nào cũng có hội diễn, liên hoan, bao giờ cũng rất nhiều huy chương
Vàng- Bạc. Bên cạnh đó, Thông tư 06 quy định: Không giới thiệu và đề nghị xét
danh hiệu NSND, NSƯT cho các cá nhân đã nghỉ hưu mà trước đó đã được
tham gia xét tặng nhưng không đạt và trong thời gian nghỉ hưu không có
những hoạt động nghệ thuật tiêu biểu, xuất sắc theo quy định về tiêu
chuẩn NSND, NSƯT. Như vậy, cánh cửa NSUT, NSND cho các nghệ sĩ đã về hưu khép kín cho
dù trước đó họ cả đời như con tằm nhả tơ cho nghệ thuật và nền văn hóa
nước nhà. Phải chăng Thông tư 06 "phủi sạch" sự cống hiến của các nghệ
sĩ đã về hưu, không công nhận sự tồn tại của họ? "Xin- cho" và sự tổn thương tâm hồn nghệ sĩ? Một trong những thủ tục đầu tiên để làm hồ sơ xét tặng là các nghệ sĩ
phải làm một cái đơn "xin", và kê khai thành tích của bản thân.
Điều đó, với các nghệ sĩ, là một thủ tục gây cho họ sự tổn thương tâm
hồn vốn rất nhạy cảm. Cách đây nhiều năm, khi NSUT Thành Lộc chưa được xét tặng danh hiệu
NSUT, đã từng phát biểu: "Tại sao tôi phải xin. Đáng lẽ ra Nhà nước
phải thấy sự cống hiến của người nghệ sĩ mà chủ động tặng chứ sao bắt họ
phải xin...". Cũng phải rất khó khăn thuyết phục được anh để làm hồ sơ thủ tục xét
tặng danh hiệu NSUT, vì những thành tích nổi bật không ai sánh bằng
trong lĩnh vực biểu diễn sân khấu, và vì phía Nam nghệ sĩ được phong
tặng rất hiếm. Nhưng lần xét tặng này, theo Thông tư 06, NSUT Thành Lộc lại cay đắng
dứt khoát:" Tôi sẽ không bao giờ lập hồ sơ xin xét tặng NSND nữa". Ca sĩ Ánh Tuyết cũng như nhiều nghệ sĩ khác cho việc làm đơn "xin" và
kê khai thành tích để được xét danh hiệu là một việc làm rất kỳ cục,
với chị đó là một sự tổn thương đối với người nghệ sĩ có lòng tự trọng.
Thành tích của chị tính từ năm 1975 có đủ 5 tiêu chuẩn như trong Thông
tư 06, nhưng trong một lần trả lời phỏng vấn truyền thông, ca sĩ Ánh
Tuyết tỏ thái độ khá "cứng": "Quản lý văn hóa là một quá trình xuyên
suốt, nếu cơ quan quản lý không nắm bắt, đánh giá được ai, nghệ sĩ nào
đã cống hiến ra sao để phong tặng đúng lúc thì thử hỏi chức năng của cơ
quan quản lý là gì? Còn việc tự mình làm đề nghị xét tặng ư? Chưa lúc nào tôi nghĩ
mình sẽ làm, bởi tôi quan niệm rằng cống hiến không phải là việc để kể
lể". Ca sĩ Cẩm Vân đặt câu hỏi:" Tại sao khi người nghệ sĩ sung sức
nhất, cống hiến được nhiều nhất thì không thấy phong tặng. Đợi đến lúc
tuổi đời, tuổi nghề đều đã cao rồi mới xét tặng? Lúc đó trong mắt công
chúng trẻ, những NSND, NSUT chỉ là những người trong hoài niệm không còn
ở đỉnh cao của nghệ thuật biểu diễn. Như vậy, chẳng những người được
phong tặng cảm thấy buồn, mà uy tín chất lượng của danh hiệu cũng
không còn mấy giá trị". Trong những lần xét tặng trước, nhiều lần ca sĩ Cẩm Vân được đề nghị
làm thủ tục nhận danh hiệu NSUT, nhưng chị đều từ chối. Bởi theo chị
chẳng khác nào làm một "lá đơn" "kể công" để "xin" danh hiệu. Cá nhân
chị không cảm thấy vinh dự khi phải qua các thủ tục "xin" mới được xét
tặng như vậy NSND Huy Thành cũng bức xúc: "Quy định về việc xét phong tặng danh
hiệu NSND, NSUT là khá phức tạp, nặng về thủ tục hành chính và xa rời
thực tế. Với người nghệ sĩ, danh hiệu đẹp nhất, cao quý nhất là
được công chúng tôn vinh. Nghệ sĩ cống hiến ra sao, nhân dân biết
hết..." NSUT Minh Châu cũng không e ngại khi bày tỏ thái độ với cơ chế "Xin-
cho" trong xét tặng danh hiệu NSND, NSUT: "Ở nước ta muốn "được" lại
phải chạy vạy đủ thứ giấy tờ để "xin". Nào là đơn vị quản lý, nào là
chính quyền địa phương nơi cư trú chứng nhận "giúp" cho nghệ sĩ...Bản
thân tôi và nhiều nghệ sĩ khác cũng đã từng mất rất nhiều thời gian để
hoàn thiện số hồ sơ dầy cộp, nhưng sau đó "được" hay không cũng không hề
nhận được câu trả lời thỏa đáng nào...Việc phong tặng cứ như một
trò chơi "xin - cho" nhập nhằng không minh bạch...". Bao giờ hết Xin- cho? Có lẽ trong lịch sử xét tặng danh hiệu NSND, NSUT của Việt Nam cho
đến giờ này chỉ có một ngoại lệ. Đó là trường hợp nghệ sĩ biểu diễn
piano Đặng Thái Sơn được Nhà nước phong tặng vượt cấp danh hiệu NSND
không phải qua cơ chế "xin- cho" phức tạp ở độ tuổi 26 vào năm 1984. Sau
khi anh đoạt giải thưởng quốc tế Chopin danh giá. Nhưng quyết định "táo bạo", độc nhất này cũng rất có thể không thực
hiện được nếu như không có sự can thiệp trực tiếp của Thủ tướng Phạm Văn
Đồng, người luôn quan tâm đến văn nghệ sĩ Việt Nam và những hoạt động
văn hóa nghệ thuật nước nhà. Cũng có một số ngoại lệ mà cá nhân không phải làm đơn "Xin- cho"
nhưng cũng được Nhà nước xét và phong tặng khi đã là người của... thế
giới bên kia. Như ca sĩ Trần Khánh (Ban Âm nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam);
phát thanh viên Đỗ Trọng Thuận (Ban Thư ký Đài Tiếng nói Việt Nam), họa
sĩ Bùi Huy Hiếu (Trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội).... "Xin- cho" đã trở thành một thành tố không thể thiếu trong mọi thủ
tục hành chính của Việt Nam. Nó đã ăn sâu và không biết đến khi nào mới
chấm dứt. Việc được Nhà nước phong tặng danh hiệu NSND, NSUT là niềm tự
hào, một tưởng thưởng xứng đáng cho lao động nghệ thuật của cuộc đời
người nghệ sĩ, chứng tỏ họ đã được Nhà nước ghi nhận và đánh giá cao sự
cống hiến cho nghệ thuật. Nhưng điều quan trọng ở cách tặng như thế nào, thủ tục ra sao để
không làm tổn thương đến lòng tự trọng của người nghệ sĩ. Để người nghệ
sĩ thấy thật sự mình được được tôn vinh.

Đạo diễn Đào Bá Sơn chỉ
đạo một cảnh quay trong phim "Long Thành cầm giả ca" - phim đoạt giải
Cánh diều vàng 2010. Ảnh: Đ.B.S
- Khi “chân dài” cao hơn vai diễn
- Phim lịch sử cách mạng trở lại
- Con đã lớn khôn lên sóng
- Mùa phim kinh dị Việt
- Phim độc lập và những người trầm lặng
- Mr Đàm và Cẩm Ly diễn hài kịch “xin cưới” quá “ngọt”
- Thực hư câu chuyện Ngày tận thế năm 2012
- HTV hỗ trợ làm phim lịch sử, truyền thống cách mạng
- Hư cấu đến đâu cũng phải mang chất Việt
- Bước chân miền Trung gây quỹ cho trẻ em












