Công ty Cổ Phần Truyền Hình Cáp Sông Thu


Cánh đồng bất tận - Điểm trừ và điểm cộng

Email In PDF.

(2Sao) - Khen, chê, thích thú, hài lòng, thất vọng... làm nên một bức tranh đa diện và bất tận!
Điểm cộng
Có lẽ chưa có bộ phim nào của BHD trong thời gian gần đây lại nhận được sự quan tâm nhiệt tình của công chúng như Cánh đồng bất tận. Ngay từ khi là một tác phẩm văn học đã tốn không biết bao nhiêu giấy mực để bàn về tác phẩm và khi bộ phim ra đời, lại trở thành một cuộc chiến thứ hai. Khen, chê, thích thú, hài lòng, thất vọng... làm nên một bức tranh đa diện và bất tận!




 
Đây là một trong số những bộ phim hiếm hoi mà điện ảnh Việt Nam có quyền tự hào rằng mình đã có những bước phát triển. Những góc máy quay không thể đẹp hơn của quay phim Nguyễn Tranh làm người xem kinh ngạc vì cái bình dị mà vẫn rất nên thơ của những vệt khói lam chiều, cái chuếnh choáng chiều trên một dòng sông, hay đơn giản chỉ là một đầm sen… tất cả làm nên một phong cách rất Nguyễn Tranh.

Bên cạnh đó, cũng không thể không kể đến diễn xuất rất xuất sắc của dàn diễn viên trong phim. Từ hàng sao như Dustin Nguyễn, Đỗ Hải Yến, Tăng Thanh Hà… đến những “ngôi sao mới” như Thanh Hòa, …. Đều đã sống hết sức mình cho vai diễn.

Điểm trừ

Thế nhưng, vẫn có những người xem cảm thấy thất vọng vì tinh thần của truyện ngắn đã không được chuyển tải một cách trọn vẹn. Dẫu biết tác phẩm văn học và điện ảnh là hai loại hình hoàn toàn khác nhau, và khi chuyển thể, tác phẩm đã mang một đời sống khác. Thế nhưng điều quan trọng là phải truyền tải được cho người thưởng thức nghệ thuật tinh thần chung của tác phẩm. Tiếc thay, phiên bản phim của Cánh đồng bất tận đã không làm được điều đó. Ở đây, là thể hiện qua việc thay đổi hay thêm bớt những chi tiết, những tình tiết của tác phẩm gốc.

Ông Võ thay đổi đến mức cay nghiệt sau sự phản bội của người vợ. Từ đó, ông quay lại trả thù đàn bà, những người không may bước vào cuộc đời ông, bị ông tỏ ra yêu thương rồi lại bị ông ruồng bỏ. Khi một người đàn bà nào đó quyết bỏ tất cả đi theo ông, ông vẫn cho họ lên thuyền, đi được một quãng ông: “ghé một chợ nhỏ đầu xóm kinh, biểu chị lên mua một ít củ cải muối đem theo.

 "Người vừa khuất trong tiệm tạp hóa, cha cười (…).Cha quăng đồ đạc của chị lên bờ vung vãi. Và nổ máy cho ghe đi”…. “Cha mang họ đi một quãng đường vừa đủ để người ở lại nhìn rõ chân dung của sự phản bội, sau đó người đàn bà bị hắt lên bờ. Con đường quay về bị bịt kín”. (Trích truyện ngắn Cánh đồng bất tận).



Đó là một trong những chi tiết rất đắt giá trong tác phẩm, thế nhưng, lên phim, nó lại bị đổi thành cảnh cô Ba xách quần áo lên thuyền, đến nơi thì thấy cô gái điếm Sương, bèn cất giọng hỏi “Ai đây? Sao anh nói không có ai?” và nhận được câu trả lời ông Võ  “Cô ta theo trước, cô theo sau”. Cảnh kết thúc cũng bằng hình ảnh cô Ba đứng trên bờ và nhìn theo chiếc thuyền đang từ từ trôi xa. Thế nhưng, điều đó chỉ làm người ta chưng hửng vì một cảnh đáng ra rất đau lòng, rất xót xa lại bị trở nên gượng ép và thiếu thuyết phục.

Cảnh bà mẹ của Nương và Điền vui vẻ thử tấm vải và “Má ngó chúng tôi, hỏi: 'Gì mà nhìn trân trân vậy hai đứa?'. Tôi nói, “Má lạ quá hà, nhìn không ra”. Má mừng quýnh, “Thiệt hả?. Tôi muốn khóc quá chừng, má con xa lạ với nhau mà sao lại mừng ?” (Truyện ngắn Cánh đồng bất tận). Thì ngược lại, bộ phim đặt câu thoại đó vào miệng một đứa trẻ chưa đến mười tuổi, làm nó phải “đọc” câu thoại đó lên một cách rất vô duyên và gượng ép! Sao không thể lồng vào như một lời suy nghĩ của Nương?

Một trong những cảnh quan trọng nhất của bộ phim là ở cảnh cuối, khi Nương bị cưỡng hiếp. Trong những phút giây đau đớn cùng cực ấy, trong nguyên tác, người cô gọi tên không phải là ông Võ, mà là Điền. Chính nhờ tiếng gọi ấy mà người cha đã tỉnh ngộ, đã đau đớn nhận ra trong suốt từng đó năm, ông chưa bao giờ là người bảo vệ con gái mình, là người để con gái mình tin tưởng. Thế nhưng trong phim, Nương vẫn gọi ông Võ, điều đó có thể làm khán giả đau, nhưng không thể đạt được độ sâu như truyện!



Hay như khi Nương quyết định bỏ đi, Điền về đến nhà không tìm thấy Sương, điên cuồng đi tìm và… quyết định đi trả thù mấy tên lưu manh. Điều này không có trong tác phẩm gốc và làm bộ phim loãng ra, làm nhân vật Điền trở thành một tên lưu manh khác mà thôi.

Ngoài ra, kịch bản phim còn thêm vào khá nhiều chi tiết như cuộc gặp gỡ giữa Nương và anh nông dân, anh giúp Nương đi tìm Điền, rồi cảnh Nương chạy đi chạy lại tìm Điền… có vẻ như rất không cần thiết!



Trên đây là một số ít những chi tiết mà người viết có thể trình bày, có thể đối với nhiều người vẫn còn rất nhiều khúc mắc, rất nhiều điều muốn nói. Cánh đồng bất tận đã có quá nhiều tranh cãi, đã có quá nhiều cảm xúc xen lẫn xung quanh bộ phim. Đối với cá nhân người viết, cảm xúc khi xem phim rất phức tạp. Đó thực sự là bộ phim hay “mang phong cách nghệ thuật” của BHD!

Hương Trần